Hiển thị các bài đăng có nhãn TRANG VĂN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TRANG VĂN. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 19 tháng 11, 2014

NGƯỜI RAO BÁN TỰ DO (Tạp bút Lê Hứa Huyền Trân)


Ba mẹ đi làm xa nên từ khi còn bé tôi đã về ở với ông bà. Ở quê tôi có biết bao thú vui mà dân thành thị khó kiếm được. Những thú vui ấy theo tôi bay nhảy suốt quãng đời ấu thơ của mình, từ nhảy dây, đánh đáo, bắt cào cào về rang giòn tan, tới thả diều trên những triền đê, những cánh đồng. Tôi đặc biệt thích thả diều, thuở ấy khi mới vào lớp một, tôi vẫn hay chạy theo tụi thằng Mèo xem chúng nó chạy như bay trên những cánh đồng lấy đà để cho diều bay lên. 

Nhưng ngày ấy tôi không được chúng nó cho chơi chung vì chúng nó bảo: “Con gái yếu, chạy chừng nào diều mới bay lên được!”. Những lúc ấy tôi ức lắm, về thể nào cũng nài ông làm những chiếc diều cho riêng mình. Trẻ con hay vòi vĩnh, ông cũng rất chiều tôi, thế là ngồi vót tre để làm nan diều rồi lấy giấy mỏng dán lên. Con diều ông làm cho tôi chỉ đơn giản như một hình tứ giác rồi có mấy cái đuôi bay bay. 

NHỮNG NGƯỜI HÁT TRÊN ĐỒI (Thầy Lê Minh Kha)


1. Xuân về, đồi núi trải dài trong màu cỏ non êm mượt. Những tia nắng dịu dàng lang thang khắp những bờ suối mát lành và những triền đồi bazan đất đỏ. Thênh thang cái nắng, cái gió đại ngàn hòa lẫn trong những khúc hoan ca vui mùa xuân mới. Đó là nhịp đập mùa xuân đang lẫn vào tiếng cồng chiêng bập bùng, vào men rượu cần huyền thoại, để ngời lên trong những hòa sắc Tây Nguyên ân tình mà sâu lắng, ảo huyền.
Trong những ngọn sóng cỏ xanh non rợn tới trời, nghe vang đâu đâu tiếng hát của núi rừng. Những người hát trên đồi, theo nhịp bước mùa xuân trở lại. Những đôi môi biết cười, những thanh âm vang vọng đại ngàn xa tắp. Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi, và những lời ca thênh thang, theo mây ngang trời.